VƯỢT QUA NỖI SỢ HÃI TIẾNG ANH

Chào các cậu! Tớ là Huyền, học viên lớp Siêu nhân 1.3 của Step Up. Hôm nay, tớ sẽ kể cho các cậu nghe quá trình “lột xác” trong trình độ tiếng Anh của tớ nhé!

Từ bé tớ đã sợ tiếng Anh lắm, hễ nhìn thấy thôi là sợ rồi ý. Đi học hay bị cô giáo mắng vì không trả lời được bài nhưng mặt tội tội nên cô bảo mắng xong lại thấy thương. Càng học, càng không hiểu lại càng sợ. Mình sợ cô thì chớ nhưng hóa ra cô cũng sợ mình vì học dốt quá, không ai dạy được nên cô nào cũng sợ.

Mấy năm học đại học, gia đình lúc nào cũng thúc đi học tiếng Anh để ra trường xin việc. Tớ cũng đi học thử vài trung tâm, được mấy buổi tớ lại bỏ vì nhàm chán và nản quá. Vậy nên, mãi năm cuối, cấp bách lắm rồi tớ mới quyết tâm tìm bằng được một trung tâm tiếng Anh ưng ý để theo học. Và rồi tớ đến Step Up theo lời giới thiệu của một người bạn dù xa và phải đi mất 1 tiếng xe bus.

Tớ chọn học khóa Siêu nhân để ép bản thân học và cải thiện tiếng Anh một cách nhanh nhất. Đó là một tháng ăn ngủ cùng tiếng Anh mà tớ không thể nào quên. Sáng học tiếng Anh, trưa ngủ tại trung tâm, chiều tiếp tục học tiếng Anh, đến tối chúng tớ mới về nhà. Cả ngày học nhiều là vậy nhưng chúng tớ không hề thấy nhàm chán bởi ngày nào lớp học cũng đầy hoạt động sôi nổi và đầy ắp tiếng cười. Tớ nhớ nhất là hôm cô giáo cho thực hành bán quần áo trong lớp. Đứa nào đứa nấy mặc cả, tranh chấp, bí quá không biết nói tiếng Anh thế nào lại bật ra một câu tiếng Việt khiến cả lớp cười ồ lên. Có hôm thì hát tiếng Anh, có hôm debate đến kịch liệt. Lớp chỉ có 8 học viên nên cô giáo quan tâm tới từng người một. Ai còn yếu cô kèm cặp thêm cho tới khi theo kịp lớp mới thôi. Tính cô vốn cầu toàn nên luôn muốn chúng tớ phát âm thật chuẩn, thật hay, nhờ thế mà phát âm của chúng tớ được chỉnh sủa, cải thiện và chau chuốt hơn nhiều.

Hồi mới vào học, trình độ tiếng Anh của tớ hầu như bằng 0. Tớ chẳng thể nói nổi câu tiếng Anh nào vì từ từ vựng đến ngữ pháp, phát âm, cái gì tớ cũng thiếu. Sau một tháng học lớp Siêu nhân tớ đã có thể phản xạ bằng tiếng Anh rồi, có thể giao tiếp nhanh nhẹn bằng tiếng Anh chứ không còn câm nín như trước nữa. Từ khi có tiếng Anh tốt, tớ đã dám mạnh dạn bắt chuyện với người nước ngoài và giao tiếp một cách thoải mái. Điều đó khiến tớ rất tự hào.

Điều tớ thích nhất ở Step Up là sự sáng tạo độc đáo trong phương pháp dạy, luôn tạo nên không khí học tập chủ động, thoải mái, do vậy tớ không thấy nhàm chán và nản như các trung tâm trước. Sắp tới tớ muốn tiếp tục nâng cao trình độ tiếng Anh của mình hơn nữa và chắc chắn tớ sẽ lại chọn Step Up. Điều tớ tiếc nhất là không đến Step Up sớm hơn bởi giá như có thể cải thiện tiếng Anh ngay từ năm nhất, năm hai thì mấy năm sinh viên của tớ sẽ sôi nổi và đáng nhớ hơn nhiều. Vậy nên, tớ khuyên các bạn hãy đến Step Up sớm nhất có thể bởi đầu tư cho tiếng Anh chẳng bao giờ là lãng phí.

Thuy NT