Thanh là một cô gái quê ở Hà Tĩnh, bạn là sinh viên mới tốt nghiệp đại học Vinh (cách Hà Tĩnh 30km). Sau khi tốt nghiệp xong, bạn trở về Hà Tĩnh nhưng vì nhận thấy Tiếng Anh rất quan trọng cho công việc nên bạn đã đưa ra một quyết định rất quan trọng đó là rời xa quê hương tận hơn 400km để lên Hà Nội chỉ để học tiếng Anh.

 

Thanh kể, đó là một quyết định rất lớn vì chưa bao giờ em sống xa gia đình đến như vậy nên những khoảng thời gian đầu bạn đã gặp rất nhiều khó khăn, nhớ nhà, buồn chán, bơ vơ. Ban đầu Thanh là một học viên kém nhất trong lớp, kém về mọi mặt: Từ vựng, ngữ pháp, phát âm, phản xạ nói lại là người ít nói, hay ngại ngùng nên tưởng như bạn không theo được lớp.

 

Thế nhưng, Thanh đã quyết tâm học, học rất chăm chỉ, sau 5 buổi phát âm bạn đã đạt được tiến bộ vượt bậc. Tiếp đến, sau 15 buổi Giao tiếp cơ bản, bạn đã tiếp tục đạt tiến bộ đáng ngạc nhiên, phản xạ nói tiếng Anh tốt hơn rất nhiều. Tất nhiên có nhiều lúc Thanh cũng nản chí, và kết quả lại ngừng chuyển động nhưng cô giáo cùng cả lớp luôn luôn cổ vũ tinh thần học tập của Thanh cũng như của các bạn trong lớp, và đến bây giờ Thanh đạt được tiến bộ vô cùng to lớn so với trình độ con số 0 tròn trĩnh ban đầu. Bạn ấy nói không những trôi chảy, mà còn tăng tính tự nhiên khi nói mà từ vựng câu cú cũng cải thiện vô cùng.

 
 

 

Một hôm ngồi trong lớp bạn ấy tâm sự: "Em rất vui vì mỗi tối được đến lớp học, lớp mình vui lắm, đặc biệt đó là niềm vui duy nhất những ngày đầu lên Hà Nội của em, bây giờ em lại thấy hào hứng nữa vì giờ mình lại nói được tiếng Anh như vậy! Em cảm ơn cô nhiều lắm vì đã tạo động lực rất lớn cho em những khi em nản chí, muốn buông xuôi và trở về quê ngay lập tức. Hôm nay em được về quê cô ạ, em vui lắm, nhưng ở lại học cũng rất vui nữa. Giờ em yêu đời lắm cô giáo ạ :D"

 

hiep nguyen